Mưa và anh…
Em vẫn là một người thích ánh dương, thích những thứ sáng sủa và rực rỡ. Em thích nhìn bầu trời xanh biếc đầy nắng. Đối với mọi người, em không có khái niệm những ngày mưa ủ ê buồn chán. Nhưng sự thật là từ lúc nào, em lại yêu những ngày mưa mất rồi!😦
Em yêu tiếng mưa rơi trên chiếc áo mưa che chung của cả hai. Ngẩng đầu nhìn chỉ thấy nụ cười anh ấm áp.
Em yêu những hạt mưa tấp vào làm ướt vai hai đứa, chỉ để anh sẽ kéo em lại gần sát hơn.
Em yêu mưa làm ngập lối đi để cùng tới trú mưa bên mái hiên. Anh sẽ đặt em đứng phía trong, còn anh chắn mưa bên ngoài.
Em yêu những ngón tay đan chặt đưa ra mái hiên hứng từng giọt lạnh buốt, chảy lan qua tay em, xuống bàn tay anh.
Em yêu tiếng mưa tí tách làm nhạc đệm cho tiếng anh thì thầm bên tai, yêu giọng nói ấm áp cũng như nụ cười bừng sáng của anh dưới ngọn đèn đường hắt bóng.
Em yêu hơi nước buốt giá đủ để che đi gương mặt em bỗng nhiên đỏ bừng.
Em yêu mưa mãi không dứt
“Nếu như…không gặp anh thì sẽ ra sao nhỉ ?
Có thể thấy được chốn thiên đường này hay không …
Anh đã luôn âm thầm ở bên cạnh em
Dạy em biết kiên cường, và… biết yêu thương”
- Sưu tầm -

0 nhận xét: