Bố luôn dõi theo từng bước đi của tôi, lo lắng khi tôi vấp ngã rồi hạnh phúc khi thấy tôi biết đứng dậy và tự bước đi...
Bố dạy tôi biết cố gắng…Bố tôi làm nghề mộc, nghề đòi hỏi chính xác và cẩn thận đến cao độ. Vì ở nông thôn nên thi thoảng có những đơn đặt hàng của khách hàng mà bố tôi chưa được nhìn thấy bao giờ. Tôi thường thấy bố ngồi cặm cụi nghiên cứu rồi cuối cùng tôi lại nhìn thấy nụ cười hài lòng của khách hàng khi đến nhận hàng do bố tôi làm ra. Và bố tôi đã làm được nhờ vào sự cố gắng của mình. Từ đó tôi hiểu muốn đạt được mục đích thì phải luôn luôn cố gắng.
Tôi học được tính chịu đựng và sự hi sinh từ những việc bố làm.Chiếc áo của bố đẫm mồ hôi vào những ngày nóng bức, những cơn đau lưng hành hạ bố hôm trái gió trở trời, những giọt máu lăn trên nền sân khi chẳng may tay bố bị chiếc máy cưa cứa vào…Vậy mà bố tôi chẳng bao giờ kêu than, câu bố hay nói với tôi đó là: “Con cứ cố gắng học đi, vất vả thế nào bố mẹ cũng cố gắng nuôi con ăn học”. Tuổi thơ của bố không có điều kiện để đi học như bây giờ vậy nên bố gieo niềm tin vào anh em tôi. Mỗi khi nghe bố nói câu này và nghĩ đến hình ảnh ngón tay của bố đang rỉ những giọt máu đau buốt kia là nước mắt tôi lại rơi và nghĩ mình càng phải cố gắng hơn.
Tôi cảm nhận được tình yêu thương và tính trách nhiệm từ bố. Bố không hay đi ăn ở những quán ven đường như một số người đàn ông khác, cách bố hay làm đó là mua về để cả nhà cùng ăn. Tôi thấy nụ cười của bố khi nhìn anh em chúng tôi tranh nhau ăn những thứ bố mua và ánh mắt hạnh phúc của mẹ khi nhìn bố. Tôi cảm nhận được không khí ấm áp, cảm nhận được tình cảm của gia đình trong mỗi bữa cơm.

0 nhận xét: